Skip to content Skip to navigation

Tâm lý

Không gian chia sẻ - Buổi trò chuyện truyền cảm hứng số 31

Có đôi khi, bạn cảm thấy "mông lung như một trò đùa" khi không biết bắt đầu từ đâu, làm như thế nào để hoàn thành những đầu việc đúng thời hạn. Vậy nên, deadline "chính thức" trở thành nỗi sợ của bất kì sinh viên nào… Nỗi sợ thi cử Một số các bạn sinh viên mắc hội chứng "sợ thi cử". Dù đã ôn bài rất đầy đủ, cẩn thận nhưng nhiều bạn vẫn bị cảm giác hồi hộp lo lắng, thậm chí cứ đến khi thi là cảm thấy chóng mặt, căng thẳng, mất tập trung… Vậy mới nói, bằng cách này hay cách khác, thi cử luôn là nỗi sợ muôn thuở của bất kì sinh viên nào. Nỗi sợ deadline Deadline của bạn là cuối tuần này? Cuối...

Không gian chia sẻ - Buổi trò chuyện truyền cảm hứng số 30

“Tại sao người khác dễ dàng có được tình yêu, còn tôi thì không?” Đã bao giờ bạn bất lực đến bật khóc trước câu hỏi này chưa? Trong gia đình, trong tình bạn hay tình yêu. Có những người tìm thấy tình yêu rất dễ dàng. Gần như họ chẳng va vấp khổ sở nhiều lần. Gần như họ có thể tìm được một người tình nguyện hiểu họ, yêu thương và trân trọng họ rất đơn giản và nhanh lẹ. Để rồi họ cứ an yên mà yêu nhau đắm say giữa cuộc đời vần vũ. Cuộc sống của họ không phải là không có thử thách, chỉ là họ có thể cùng nhau nắm tay để đi qua sóng gió rất nhẹ nhàng. Nhưng không. Rồi đến một ngày bạn sẽ thấy,...

Không gian chia sẻ - Buổi trò chuyện truyền cảm hứng số 29

Chúng ta chỉ muốn chia sẻ với người bạn cho vơi bớt đi nỗi buồn, nhưng đôi khi sự nhiệt thành ngây ngô ấy lại khiến chúng ta trở thành kẻ vô duyên trong mắt mọi người. "Hội chứng thiếu cảm thông" (Empathy Deficit Disorder) - đừng cố tìm nó trong từ điển y khoa; nó chưa phải một khái niệm được công nhận hay nghiên cứu rõ ràng, nhưng người ta thấy nó đâu đó trong cuộc sống và khái niệm này ngày càng xuất hiện nhiều hơn. Nói gì với những người đang đau khổ? Hay chọn im lặng? Chúng ta thường hay chuyển những cuộc chia sẻ của người khác thành "sân khấu" của mình - những điều họ nói tác động chúng...

Không gian chia sẻ - Buổi trò chuyện truyền cảm hứng số 28

Thừa nhận đi, có phải đôi khi bạn cảm thấy chán ghét, muốn đi thật nhanh và thật xa khỏi nhà mình không? Đây là chuyện hoàn toàn bình thường mà ai cũng từng trải qua nên chẳng có gì phải ngại ngùng hay chối đây đẩy cả. Có điều xin nhớ cho rằng trên đời này, không nơi nào có thể so sánh với ngôi nhà của chúng ta, cũng không ai có thể so sánh với những người thân thương, ruột thịt. Bởi bất kể bạn từng ghét bỏ, khó chịu với người thân và gia đình đến đâu thì có thể bảo vệ bạn hết mình, có thể yêu thương bạn vô điều kiện, chỉ có họ mà thôi. Tết này về nhà, không còn thấy thân thuộc với ba mẹ, anh...

Không gian chia sẻ - Buổi trò chuyện truyền cảm hứng số 27

Chúng ta ai cũng vậy, ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những ngày mà tâm trạng ẩm ương, chợt buồn chợt âu sầu, chợt thấy cô đơn. Khi ấy, chúng ta cảm thấy mình lạc lõng vô cùng giữa bộn bề náo nhiệt của thành phố này. Nỗi cô đơn từ đâu mà có là câu hỏi nhiều người chẳng thể đưa ra đáp án, chỉ biết cảm giác cô độc, bơ vơ như mất đi điểm tựa ấy dần trở thành một gia vị không thể thiếu của những người trẻ hiện đại. Có đôi khi, cảm giác cô độc đến từ việc bạn rõ ràng hiện diện nhưng chẳng được ai quan tâm, dù chỉ là đôi ba câu chúc vu vơ, sáo rỗng. Những mệt mỏi, âu sầu, suy tư cứ tự mình ôm...

Không gian chia sẻ - Buổi trò chuyện truyền cảm hứng số 26

Xa nhà, ta biết người ta phải sống với nhau bởi tình thương chứ không phải bằng những tính toán nhỏ nhen, bon chen và ích kỉ. Hãy yêu lấy những người sống bên cạnh ta, cuộc đời có bấy lâu mà phải hững hờ? Và rồi, chúng ta òa khóc vì cảm thấy lạc lõng, cảm thấy bơ vơ giữa chốn đô thành nhộn nhịp, nơi mà không có người thân bên cạnh ta, chỉ có những người bạn mới quen và tất thảy dường như xa lạ. Xa nhà, ta biết phải tự mình đứng dậy khi chẳng may bị gục ngã. Là đủ mạnh mẽ để kiên cường với những chông gai, là không bao giờ cúi đầu trước hai từ “thất bại”, là...

Không gian chia sẻ - Buổi trò chuyện truyền cảm hứng số 25

Mấy ngày trời mưa bão, xung quanh bốn bề là nước, thức ăn cũng thiếu trầm trọng. Đọc tin tức mà lòng nghẹn lại. Gia đình ơi, mọi người ổn chứ? Bốn bể là nước, đi học xa nhà mà thấy cảnh quê mình bão lũ, ứa nước mắt trong bất lực, lo lắng vì ở nhà chỉ có ba mẹ, thương quê vô cùng! Những khoảnh khắc ấy chỉ muốn về nhà đến điên dại, chỉ muốn bỏ tất cả về nhà ôm lấy bố mẹ. Bạn nhớ bố mẹ, nhớ những bữa cơm gia đình, bạn chợt thấy hối hận về những lần khó chịu vì mẹ nhắc nhở hay chê ỉ chê ôi mâm cơm mẹ nấu...Hay những bạn sinh viên năm 1, mới xa nhà vừa hơn 1 tháng, tự đi học về, chen chúc xe bus...

Không gian chia sẻ - Buổi trò chuyện truyền cảm hứng số 24

Tầm quan trọng của việc thấu hiểu chính bản thân mình lớn hơn những gì bạn vẫn tưởng. Đã bao giờ, bạn chợt dừng lại và tự hỏi: "Tại sao mình thấy mệt mỏi đến vậy?". "Tại sao những việc này luôn lặp lại với mình"? Bạn cảm thấy bế tắc, thấy cuộc sống giống như một vòng tuần hoàn không lối thoát, và bạn chẳng thể làm gì ngoài việc bị động giơ đầu ra hứng chịu. Ấy là vì, bạn không hiểu được bản thân mình. Đó là khả năng nghĩ về bản thân - điểm mạnh và điểm yếu - và các mối quan hệ xung quanh bạn.Có điều, rất ít người chịu dừng bước và tự vấn về những gì họ nghĩ, cách họ nghĩ và vì sao họ phải...

Không gian chia sẻ - Buổi trò chuyện truyền cảm hứng số 23

Buông thả bản thân: Một biến chứng từ stress Khi stress đạt đến một mức độ nào đó, chúng sẽ dẫn ta đến sự buông thả, đầu tiên là ăn uống hời hợt, lạm dụng cà phê, và tàn phá giấc ngủ. Một chế độ ăn phổ biến của người trẻ đó là: bữa sáng không ăn gì (bỏ bữa sáng), bữa trưa ăn vội cơm hộp hoặc một món gì đó, chiều đói sẽ gọi quà vặt như trà sữa, bánh ngọt, thức ăn nhanh, tan học chiều tối là không muốn về nghỉ ngơi, ăn thì ít, chơi thì nhiều. Khi stress đạt đến một mức độ nào đó, chúng ta không còn tha thiết tìm kiếm sự quan tâm của mọi người, sự yêu thương từ những người xung quanh. Chúng ta...

Không gian chia sẻ - Buổi trò chuyện truyền cảm hứng số 22

Nhìn những người bạn xung quanh mình dễ dàng cho được 7 chấm, 8 chấm mà bản thân mình, vẫn không vượt qua được ngưỡng 6 chấm….. Tôi từ hỏi bản thân mình đã bị gì? Tôi cũng cố gắng? Cũng đi học đầy đủ? Cũng làm việc nhóm. Nhưng kết quả thì chưa bao giờ như những gì tôi muốn. Có nhiều lúc thật sự mình đã rất cố gắng nhưng kết quả lại không như mong muốn. Không biết từ khi nào mà điểm số là thứ khiến mình sợ và ghét nó như thế. Muốn nghỉ học hay dành thời gian nghỉ ngơi cũng không được, phải ngồi tính toán xem mình được bao nhiêu điểm rồi cần phải gỡ những môn nào. Mệt! Bản thân cảm thấy áp lực...

Trang

Subscribe to RSS - Tâm lý